Hiển thị các bài đăng có nhãn Film Review. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Film Review. Hiển thị tất cả bài đăng

6.7.13

Đã lâu không gặp!



Từ lần post trước, bên tớ mùa xuân đã qua được hơn 1 tháng. Bây giờ trời nóng rạng rỡ, ở trong nhà không có máy lạnh chẳng khác gì cực hình.

Tối thứ 6 tớ nằm nhà xem phim, phim lẻ của Nhật tên "Shiawase no Pan" hay "Bread of Happiness" khá dễ thương. Câu chuyện về cặp vợ chồng trẻ quyết định từ bỏ Tokyo ồn ào tấp nập để mở một tiệm cafe nhỏ ở vùng ngoại ô Hokkaido. Ở cafe Mani, thực khách có thể thưởng thức cà phê thơm ngát, bánh mì mới nướng còn nóng hổi và giòn rụm, súp từ những lọai rau củ được trồng trong vườn, và nếu thích có thể nghỉ chân một hoặc hai đêm trong những căn phòng xinh xắn được trang trí bởi vật dụng bằng gỗ, ga trải giường trắng tinh và một bó hoa oải hương được đặt ngẫu hứng trên chiếc gối. Đến Mani người ta dường như tìm được câu trả lời, giải đáp cho những mối lo, sự bất an, sự cô độc. Niềm an ủi không đến từ lời nói hay hành động, mà từ những phần ăn, phần bánh được chuẩn bị rất chu đáo và ân cần từ hai vợ chồng ấm áp. Xem phim để mơ về một cuộc sống làng quê không âu lo, phiền muộn, một nơi có thể ăn uống theo mùa, mùa hè trồng cà chua, mùa thu đi lượm hạt dẻ, mùa đông quây quần bên lò sưởi cùng nhau cạn ly rượu vang trong khi ngoài trời đang là một cơn bão ầm ĩ.


23.8.12

Tản mạn và bình luận phim Architecture 101

Có một bạn tinh mắt đã nhận xét rằng ảnh của Linh Momo hay chụp trên cái bàn nên dễ nhìn ra lắm. Tớ đọc câu này mà không nhịn được cười, giống như vừa bị ai đó nắm thóp. Haha. Thật ra đấy chẳng phải cái bàn đâu mà là một miếng gỗ được tớ kê lên bếp vì nhà tớ khá tối, chỉ có khu vực bếp với ô cửa sổ là sáng một cách tự nhiên nhất. Tớ không thích dùng flash trong việc chụp thức ăn nên cứ phải tranh thủ lúc nắng chiều còn chưa tắt hoặc đợi đến cuối tuần. Thường thì tớ nướng bánh vào buổi tối nên cũng phải đợi đến hôm sau mới có thể chụp ảnh. Tớ không trang trí nhiều một vì chưa giỏi, hai là vì lười lại thêm trong nhà cũng chẳng có nhiều "đạo cụ". Ngày trước tớ thỉnh thỏang mới chụp ảnh, còn bây giờ làm cộng tác viên cho Lăn Vào Bếp thì tớ phải siêng năng và chuyên nghiệp hơn chứ nhỉ? Hehe. Nói vậy thôi, tớ sẽ cố gắng giữ cho mình phong cách đơn giản vì tớ muốn người ta khi nhìn vào bức ảnh sẽ thốt lên "Ôi trông ngon quá! muốn thực hiện quá!" chứ không phải "Ôi trang trí đẹp quá!". Tớ đang đọc một quyển sách về French baking (phải, phải tớ đang bị bánh trái nước Pháp mê hoặc, haha) và rất thích cách trang trí nhẹ nhàng chỉ bằng những chiếc đĩa hoa văn trên những miếng gỗ hay vải sô. Tớ nghĩ đây sẽ là phong cách phù hợp với mình vì tớ thích sưu tầm đĩa ăn. Dạo gần đây tớ hay lượn lờ những tiệm đồ cũ, trong đó bán hàng second hand giá cả phải chăng nhưng mẫu mã và chất lượng thì không tệ chút nào. Khi mua tớ thường để ý đến xuất xứ của món hàng. Đồ sản xuất ở châu Âu hay Nhật là tớ chuộng nhất!

Bật mí vài tấm ảnh nhà bếp của tớ. Ảnh film, từ năm ngoái đến năm nay.



24.12.10

{Drama love} – Secret Garden (Khu vườn bí mật}

Lâu lắm rồi mới có một drama của Hàn Quốc mà WP thực sự thích – từ kịch bản phim, đến diễn viên, soundtrack đủ cả.

Bộ phim này làm theo lối lãng mạn có chút thần thoại, nói về…. ờ, thực ra cũng chẳng có gì lắm. WP nghĩ phim này như câu chuyện Cô bé lọ lem, nhưng hiện đại, và nhờ cách viết của tác giả nên câu chuyện hay và sáng hơn bình thường, không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình yêu.

Thích nhất là có những đoạn thơ không đâu được tác giả viết chèn vào phim – rất bâng quơ, nhưng hợp với nội dung phim và nhân vật. Phim có nhắc đến Alice in wonderland, nàng tiên cá (của andecxen). Có mấy phim Hàn Quốc như thế nhỉ? :)



[một ngày nắng đẹp kia
Có ai đó bước vào trái tim tôi
Phải chăng đó là số phận
Thiên thấn bé nhỏ của tôi,
Nàng đã bay nhầm vào trái tim này…] 

Mấy ngày qua WP đã “chiến đấu” xong 12 tập. Hi vọng 8 tập còn lại của phim cũng hay, lãng mạn với những nét hài hước hay như mấy tập đầu :D (Ví dụ: có một đoạn hai nhân vật chính hoán đổi linh hồn và xác. Buồn cười hết nỗi!)

7.12.09

Film review – Moon (2009) và nỗi cô đơn


Mọi người đổ xô đi xem New Moon, tôi tìm về một bộ phim không nổi tiếng lắm với cái tên đơn giản “Moon” (Mặt Trăng). Lâu lắm rồi tôi mới được xem một bộ phim cảm động và nhân văn đến như thế.

(Quả thực tôi không hiểu được hội chứng cuồng Twilight. Ừ, tôi cũng xem phim lãng mạn hài tình cảm. Tôi cũng thích chuyện yêu đương, nhưng quả thực Twilight viết giở, đóng cũng giở. Dĩ nhiên đây chỉ là ý kiến cá nhân).

NỘI DUNG PHIM

Tương lai xa, loài người tiễn xa trong khoa học vũ trụ. Chúng ta bắt đầu khai thác năng lượng sạch từ măth trăng. Trên mặt trăng, Sam Bell (đóng bởi Sam Rockwell) phụ trách công việc nơi đây. Chỉ còn hai tuần nữa, hợp đông ba năm của anh sẽ kết thúc. Anh mong được gặp con gái và vợ mình. Trên mặt trăng, anh chỉ có một mình với người máy GERTY (giọng đóng bới Kevin Spacey).



Một ngày kia, sau một vụ tai nạn, Sam gặp một Sam khác. Một bản sao vô tính của anh.

Đâu là thực, đâu là giả? Thế giới của những nhân bản vô tính (clone). Kí ức được cài vào bộ não. Kí ức có thể là giả, nhưng tình cảm yêu thương, liệu có ai làm giả được?

ĐÁNH GIÁ PHIM

.Rồi một ngày kia, liệu loài người có đánh mất chính mình?. Chúng ta có thể tạo ra con người qua sinh sản vô tính, nhưng linh hồn và bản chất con người thì chẳng ai có thể tái tạo được.

Đây là thông điệp xuyên xuốt bộ phim. Một bộ phim đơn giản, chỉ dài chừng 90 phút. Nhân vật chính? Sam, Sam, và người máy Gerty.

Diễn viên Sam Rockwell đóng một mình suốt bộ phim, và diễn xuất của anh thật tuyệt vời. Anh diễn tả hai Sam hoàn toàn khác nhau, cùng sống, cùng tồn tại. Sam gặp Sam, như hai người lạ cùng gặp nhau. Hai con người hoàn toàn khác nhau, tuy rằng họ trông giống nhau như hai giọt nước, tuy rằng họ cùng chia sẻ một kí ức.

Là một bộ phim khoa học viễn tưởng, nhưng MOON không có nhiều hiệu ứng đặc biệt. Cái cuốn hút người xem là câu truyện và diễn xuất chân thực của Sam Rockwell. MOON làm tôi nhớ lại bộ phim kinh điển 2001 của Kubrick, nhưng giàu nhân văn và “dễ xem” hơn.

Xuyên xuốt bộ phim, tôi cảm nhận được sự cô đơn. Chúng ta nhỏ bé làm sao giữa vũ trụ to lớn, giữa những vì sao?

Và trái đất thật là đẹp, một quả cầu xanh nhìn từ cái khung cảnh lạnh lẽo, ảm đạm, không sự sống của mặt trăng.

Photobucket

Đây là bộ phim đầu tiên của đạo diễn Duncan Jones. Một điều thú vị, Duncan là con trai của ngôi sao nhạc rock nổi tiếng David Bowie. Một bộ phim đầu tay xuất sắc, theo ý của WP.

XEM Ở ĐÂU?

Các bạn ở Việt Nam có lẽ chỉ down được bộ phim này. Nhưng đây là bộ phim rất đáng xem…

Link sưu tầm: mọi người vào đây coi link nhé.