Ô, WP thích cái tủ màu đỏ này quá cơ. Ước gì... {Chỉ ước thôi. Chứ vác về mình vụng cũng chẳng biết làm thế nào cho nó đẹp đồng bộ~}
Mấy hôm nay WP bận update blog tiếng Anh. Design lại toàn bộ. Mệt phết. Và phát hiện mình coding cũng không đến nỗi ;).
Blog này WP đã có ý tưởng để design lại. Không biết có còn dùng tông hồng hay không. Hay chơi tông đỏ nhỉ? :D
{Ảnh từ Scout Design}
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hóng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hóng. Hiển thị tất cả bài đăng
16.3.10
23.2.10
Mở hàng năm mới - Ngắm và Chụp #1
Một ngày cuối quần bình thường. Làm bánh vừa vui, vừa để trông hai "bé". {Bé 1 là bác chồng. Bé 2 là em gái}.
Một ngày đơn giản, có thể thở nhẹ nhàng. Một tuần mới lại chạy sô Sydney-Melbourne.
Cơ mà vẫn vui, vì làm xong việc sẽ được về nhà. ;)
WP đã trở lại sau mấy tháng "biệt tích". Chuyện còn dài, nhiều thứ để kể. Từ từ lại nấu nướng, làm bánh, chụp ảnh chia sẻ với mọi người.
Đón đọc: Cách làm bánh chiffon (Gato Hồng Ko^ng) trong cốc giấy mà không bị xẹp, cộng mấy chi tiết nhỏ để bánh ngon hơn tuy đơn giản.
Chúc mọi người năm mới vui vẻ. Và tuần trở lại làm việc may mắn.
7.12.09
Film review – Moon (2009) và nỗi cô đơn
Mọi người đổ xô đi xem New Moon, tôi tìm về một bộ phim không nổi tiếng lắm với cái tên đơn giản “Moon” (Mặt Trăng). Lâu lắm rồi tôi mới được xem một bộ phim cảm động và nhân văn đến như thế.
(Quả thực tôi không hiểu được hội chứng cuồng Twilight. Ừ, tôi cũng xem phim lãng mạn hài tình cảm. Tôi cũng thích chuyện yêu đương, nhưng quả thực Twilight viết giở, đóng cũng giở. Dĩ nhiên đây chỉ là ý kiến cá nhân).
NỘI DUNG PHIM
Tương lai xa, loài người tiễn xa trong khoa học vũ trụ. Chúng ta bắt đầu khai thác năng lượng sạch từ măth trăng. Trên mặt trăng, Sam Bell (đóng bởi Sam Rockwell) phụ trách công việc nơi đây. Chỉ còn hai tuần nữa, hợp đông ba năm của anh sẽ kết thúc. Anh mong được gặp con gái và vợ mình. Trên mặt trăng, anh chỉ có một mình với người máy GERTY (giọng đóng bới Kevin Spacey).
Một ngày kia, sau một vụ tai nạn, Sam gặp một Sam khác. Một bản sao vô tính của anh.
Đâu là thực, đâu là giả? Thế giới của những nhân bản vô tính (clone). Kí ức được cài vào bộ não. Kí ức có thể là giả, nhưng tình cảm yêu thương, liệu có ai làm giả được?
ĐÁNH GIÁ PHIM
.Rồi một ngày kia, liệu loài người có đánh mất chính mình?. Chúng ta có thể tạo ra con người qua sinh sản vô tính, nhưng linh hồn và bản chất con người thì chẳng ai có thể tái tạo được.
Đây là thông điệp xuyên xuốt bộ phim. Một bộ phim đơn giản, chỉ dài chừng 90 phút. Nhân vật chính? Sam, Sam, và người máy Gerty.
Diễn viên Sam Rockwell đóng một mình suốt bộ phim, và diễn xuất của anh thật tuyệt vời. Anh diễn tả hai Sam hoàn toàn khác nhau, cùng sống, cùng tồn tại. Sam gặp Sam, như hai người lạ cùng gặp nhau. Hai con người hoàn toàn khác nhau, tuy rằng họ trông giống nhau như hai giọt nước, tuy rằng họ cùng chia sẻ một kí ức.
Là một bộ phim khoa học viễn tưởng, nhưng MOON không có nhiều hiệu ứng đặc biệt. Cái cuốn hút người xem là câu truyện và diễn xuất chân thực của Sam Rockwell. MOON làm tôi nhớ lại bộ phim kinh điển 2001 của Kubrick, nhưng giàu nhân văn và “dễ xem” hơn.
Xuyên xuốt bộ phim, tôi cảm nhận được sự cô đơn. Chúng ta nhỏ bé làm sao giữa vũ trụ to lớn, giữa những vì sao?
Và trái đất thật là đẹp, một quả cầu xanh nhìn từ cái khung cảnh lạnh lẽo, ảm đạm, không sự sống của mặt trăng.
Đây là bộ phim đầu tiên của đạo diễn Duncan Jones. Một điều thú vị, Duncan là con trai của ngôi sao nhạc rock nổi tiếng David Bowie. Một bộ phim đầu tay xuất sắc, theo ý của WP.
XEM Ở ĐÂU?
Các bạn ở Việt Nam có lẽ chỉ down được bộ phim này. Nhưng đây là bộ phim rất đáng xem…
Link sưu tầm: mọi người vào đây coi link nhé.
3.12.09
Tôi là ai?
Ảnh của Kirsten Ellis of Beaux Arts Photographie
Có những cuộc gặp gỡ là số phận… Là để thay đổi số phận.
Cuộc gặp gỡ gần đây với những người bạn thật đặc biệt. Những người giúp mình bắt đầu hành trình để thực sự trả lời câu hỏi “Tôi là ai?”.
Vậy, tôi là ai?
Con gái của bố mẹ
Chị của một nhóc con 17 tuổi “khó gặm”
Một cô gái yêu và được yêu.
Nhưng thực sự thì tôi là ai? Một người Việt xa xứ? Hay một kẻ lữ khách tìm ra chính mình ở một nơi xa xôi? Chị của một nhóc con 17 tuổi “khó gặm”
Một cô gái yêu và được yêu.
Cái “tôi” mà tôi đang tìm kiếm, đang trăn trở. Liệu tôi có thể chấp nhận con người mới này, liệu những người xung quanh còn có thể yêu cái “tôi” ấy của tôi?
Sự thực là, liệu tôi có đủ dũng cảm để trở thành cái "tôi" mà tôi muốn?
~
Mẹ của mẹ chồng tôi vừa mất. Chưa một lần gặp mặt, nhưng nhìn mẹ buồn mà vẫn làm cứng, tôi cũng buồn theo. Một tin buồn, một nỗi đau nhỏ lại nhói lên, một chuyến bay dài trở về quê cũ. Đôi khi nỗi buồn lại làm mọi người xích lại gần nhau hơn.
“Emotionally messy” – this is the current me.
23.11.09
Ảnh đẹp - Baby & I
Hôm nay lượn lờ tình cờ xem được tấm ảnh ấn tượng này của Kang Ji Hwan(một trong những diễn viên Hàn Quốc WP thích).
Thích tấm ảnh này, thấy ấm áp tình cảm bố con lắm. Đã save lại vào folder "Inspired photos" trong máy tính và trong trí nhớ. Hi vọng một ngày nào đó sẽ được chụp tình cảm bố con như thế (:))
Bài hát của ngày - Father and Son (Cat steven)
P/S: WP muốn thử nghiệm mô hình blog mới. Post nhiều về những thứ WP yêu thích, không chỉ là nấu ăn mà mở rộng về cuộc sống.
Thích tấm ảnh này, thấy ấm áp tình cảm bố con lắm. Đã save lại vào folder "Inspired photos" trong máy tính và trong trí nhớ. Hi vọng một ngày nào đó sẽ được chụp tình cảm bố con như thế (:))
Bài hát của ngày - Father and Son (Cat steven)
P/S: WP muốn thử nghiệm mô hình blog mới. Post nhiều về những thứ WP yêu thích, không chỉ là nấu ăn mà mở rộng về cuộc sống.
7.10.09
You are stronger than you think
Bài hát của ngày: “Shadow on the wall” - Brandi Carlile
Hôm nay trời gió, lạnh lạnh. Cái không khí hanh hanh khô dễ liên tưởng đến Melbourne lúc vào đông.
Vậy là tất cả đã được quyết định. Em sẽ trở về. Hi vọng thế. Cảm giác bầu trời xanh hơn, cảm giác hơi thở cũng nhẹ nhàng hơn, cảm giác như một phần gánh nặng đã được chút bỏ.
Gone
It's hard for me to see when I'm wrong
It's hard for me to weep when I'm strong
But I could never sleep when you're gone
Oh but still
If you were gonna crucify me
I wouldn't want nobody to see
'Cause you could kick me hard when I'm down
Lỗi lầm ư, làm sao để em nhìn ra?
Làm sao em khóc khi em không muốn đầu hàng, không muốn yếu đuối?
Làm sao em khóc khi em không muốn đầu hàng, không muốn yếu đuối?
Lạ nhỉ? Hồi gì tập gym Nike có một khấu hiệu là “You are stronger than you think” (bạn mạnh mẽ hơn bạn tưởng). Sự thực thì với một số người, như mình đây, thì có lẽ điều khó khăn nhất là nhận ra “mình không mạnh mẽ như mình nghĩ”.
Một số niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống. Mang đến nụ cười. Ví như sáng nay vật vờ đến văn phòng, bụng đói meo thì có ai đó mua rất nhiều cupcake bé tí ti cho cả phòng. Bánh không ngon, nhưng mà dễ thương. Hay khi đi về nhà, nhận được một cái áo phông vàng điệu điệu, hai lọ nước hoa be bé, áo choàng vai bằng len mỏng tang màu đỏ. Ngẫm lại thực ra mình cũng dễ chiều ra phết :D.
Về chuyện ăn uống, nấu nướng, có gì WP sẽ dần update nhé. Dạo này vừa bận vừa ít hứng…
1.10.09
Ảnh cưới bụi – những chuyện chưa kể
Ừm, thực ra thì WP ko có ý định lục lại ảnh cưới đâu. Cô dâu cũ rồi nhưng vì có nhiều request xem lại bộ ảnh này và hỏi kinh nghiệm nên bới chuyện cũ lên cho mọi người hóng. ;)
Năm ngoái tháng 9 tớ cưới mà đến tháng 8 tớ mới về VN. Vụ ảnh ọt rất gay go vì tớ muốn chụp lại kỉ niệm và tình yêu Hà Nội của tớ. Sau khi tìm tòi la cà đủ mọi ngõ ngách, tớ ấn tượng nhất là bộ ảnh chụp VC Lys và ảnh chụp Hà Nội rất đẹp của anh Piero.
Điều quan trọng thứ hai là tìm makeup artist. Thú thực nhìn makeup ở VN thỉnh thoáng té xỉu (híc). Dĩ nhiên tớ chả xinh xắn gì cơ mà tớ không thích bị biến thành tuồng chèo (theo lời chồng). Thía là chả hiểu sao quay ra gặp nhân vật này – bạn Đức! Tên Đức nhưng là con gái ợ :P.
Phải công nhận mình làm đúng ngành, rất biết nịnh nọt. hị hị. Sau một hồi chat chit với già Đức, cuối cùng cũng nịnh được mụ này giúp cầu nối với anh Piero. Cơ mà mới chỉ loáng thoáng giá cả thôi. Tớ “gà” nên đồng ý thoai.
Về VN, người bạn đầu tiên tớ gặp là bạn Đức. Ối giời ơi. Kiểu bị sét đánh ý. Chắc mình mà sinh ra làm đàn ông thì mình cưới nó. Kể từ hôm gặp gỡ đến lúc tớ đi gần như ngày nào cũng gặp, cũng la cà buôn chuyện và đi ăn vặt. Bản tính hóng hớt gặp được lảnh chảnh nó thế đấy.
Dĩ nhiên, sau đó là gặp nhân vật thứ hai – anh zai ngầu Piero. Nhớ lần đầu tiên gọi điẹn thoại cho anh, vào cái hòm thư nhạc teen của anh làm em tí thì xỉu. Nhưng thôi, trăm nghe không bằng một thấy đến gặp bác Piero ở quán vỉa hè sinh tố gần nhà thờ. Bác đến, đi cái xe to vật. Chào đánh phật một cái và nói liến thoắng. Rồi bác hỏi em: Thế em định chụp gì?
Tớ ra đề bài: Em muốn cảm nhận đuợc tình yêu Hà Nội trong ảnh cưới. Hết ạ.
Anh P. rất tâm đắc. hị hị. Chắc chả ai đi chụp ảnh cho 1 câu như thế. Nhưng như thế nó gọi là đồng cảm. :D. Nói một hiểu nhiều. Thế thôi, uống xong cốc sinh tố bơ anh Piero phắn. Đức ngồi mân mê cốc “chà lipton nóng không đường” rồi bảo, kệ để bác y nghĩ.
Bác nghĩ mấy hôm rồi gọi lại, bảo: 1. Đi kiếm váy khác. 2. Chụp streetlife. Đi bộ bẩn ngoài đường, Chụp 2/9 cho có “khí thế”.
Oops. Lúc ấy chồng vẫn đang ở Úc. Vợ email sang, hỏi: Chụp ngoài đường, ok hay ko ok? Chồng bảo ok ok ok. Thích gì thì làm. Chắc chồng không ngờ là lần chụp ảnh lại là một kỉ niệm sâu sắc đến thế.
Ngày chụp ảnh là ngày 2/9. Chồng gặp mọi người, cười cười nhìn (có hiểu gì đâu, khổ thế). Sáng dựng dậy lốc thốc lên cầu Long biên. Đoàn chụp gồm bác P và bạn bác, Quỳnh già oshin (:P) và bạn Đức. Buổi sáng chụp vài pô lãng mạn kiểu cổ điển. Ko có gì đáng bàn lắm ngoài những vụ sau:
• Bác Piero mượn được xe máy BB nổi tiếng cho chồng tớ đi. Nhưng chồng tớ Úc hóa chỉ biết ôtô. Kết quả là có mấy vụ lừa đảo này đây (nhìn kĩ thì xe ko nhíc đi nhá. Có chân chống :P)
• Chưa bao giờ bị bắt hôn nhiều như thế. Hơi tí lai hôn, hôn và hôn. Ặc ặc.
Trưa nóng đi ăn phở. Bác Bobby (chồng tớ) đánh liền hai bát như thường lệ. Buổi chiều cả lũ ra nhà thờ chụp phần Streetlife. Sự thể là chả có kịch bản gì cả. Anh P. bảo cứ đi cứ chụp thôi. ừ thì đi. Tớ đau chân đi dép lê, cực kì là Việt Nam nhá. ;)
Có lẽ cái hồn của bộ ảnh là ở tấm đứng ở Hàm Cá Mập và hôn. Công nhận mình hiểu ý anh P. “mơ ước” chụp hôn hít chỗ ngã tư-ngã năm ý nên ok làm liều. Thấy cũng hay hay ai dè trời ơi, hôn xong nhìn ra thì thấy cả Hà Nội kéo ra xem mất. (Xấu hổ 50s) rồi đi vào khu phố cổ chụp tiếp.
Sau khi hỗn hít giữa đường giữa chợ thấy rất phấn chấn. Chồng cũng có hứng. Dĩ nhiên nhiều người nói ra nói vào rất Vn, nhưng trình độ phớt lờ của cô dâu ở mức cao (bệnh nghề nghiệp), còn chú dể chả hiểu tiếng Việt nên cứ thế đi thoai. Với lại lúc đó chả thấy gì, chỉ biết là có chồng đứng bên cạnh. Hôi rình vì mồ hôi mà vẫn yêu :D :D.
Vui lắm ý. Cảm giác như mọi người đang làm điều gì đó đặc biệt. Chả thế mà sau bộ ảnh, nhà tớ có thêm hai người bạn là bác Piero và bạn Đức. Chồng bảo hai tên này sao không cặp bồ cho rồi. Tớ để hai bạn tự giải quyết, nhá! ;)
Nhưng nói chung có bộ ảnh đẹp phụ thuộc nhiều yếu tố. Quan trong nhất là sự đồng điệu với makeup artist, thợ ảnh và stylist. Và nên tin tưởng ở họ nữa. Ví như Đức tớ biết Đức hiểu gu của tớ. Còn anh Piero thì chụp rất nghiêm túc. Đặc biệt là bộ đôi này cực kì nghiêm túc và cẩn thận, chu đáo nữa. Dĩ nhiên là còn vì vợ chồng tớ cool nữa (đùa tí).
Xong. Trọn bộ ảnh cưới mọi người qua flickr của bác Piero ở đây.
Năm ngoái tháng 9 tớ cưới mà đến tháng 8 tớ mới về VN. Vụ ảnh ọt rất gay go vì tớ muốn chụp lại kỉ niệm và tình yêu Hà Nội của tớ. Sau khi tìm tòi la cà đủ mọi ngõ ngách, tớ ấn tượng nhất là bộ ảnh chụp VC Lys và ảnh chụp Hà Nội rất đẹp của anh Piero.
Điều quan trọng thứ hai là tìm makeup artist. Thú thực nhìn makeup ở VN thỉnh thoáng té xỉu (híc). Dĩ nhiên tớ chả xinh xắn gì cơ mà tớ không thích bị biến thành tuồng chèo (theo lời chồng). Thía là chả hiểu sao quay ra gặp nhân vật này – bạn Đức! Tên Đức nhưng là con gái ợ :P.
Phải công nhận mình làm đúng ngành, rất biết nịnh nọt. hị hị. Sau một hồi chat chit với già Đức, cuối cùng cũng nịnh được mụ này giúp cầu nối với anh Piero. Cơ mà mới chỉ loáng thoáng giá cả thôi. Tớ “gà” nên đồng ý thoai.
Về VN, người bạn đầu tiên tớ gặp là bạn Đức. Ối giời ơi. Kiểu bị sét đánh ý. Chắc mình mà sinh ra làm đàn ông thì mình cưới nó. Kể từ hôm gặp gỡ đến lúc tớ đi gần như ngày nào cũng gặp, cũng la cà buôn chuyện và đi ăn vặt. Bản tính hóng hớt gặp được lảnh chảnh nó thế đấy.
Dĩ nhiên, sau đó là gặp nhân vật thứ hai – anh zai ngầu Piero. Nhớ lần đầu tiên gọi điẹn thoại cho anh, vào cái hòm thư nhạc teen của anh làm em tí thì xỉu. Nhưng thôi, trăm nghe không bằng một thấy đến gặp bác Piero ở quán vỉa hè sinh tố gần nhà thờ. Bác đến, đi cái xe to vật. Chào đánh phật một cái và nói liến thoắng. Rồi bác hỏi em: Thế em định chụp gì?
Tớ ra đề bài: Em muốn cảm nhận đuợc tình yêu Hà Nội trong ảnh cưới. Hết ạ.
Anh P. rất tâm đắc. hị hị. Chắc chả ai đi chụp ảnh cho 1 câu như thế. Nhưng như thế nó gọi là đồng cảm. :D. Nói một hiểu nhiều. Thế thôi, uống xong cốc sinh tố bơ anh Piero phắn. Đức ngồi mân mê cốc “chà lipton nóng không đường” rồi bảo, kệ để bác y nghĩ.
Bác nghĩ mấy hôm rồi gọi lại, bảo: 1. Đi kiếm váy khác. 2. Chụp streetlife. Đi bộ bẩn ngoài đường, Chụp 2/9 cho có “khí thế”.
Oops. Lúc ấy chồng vẫn đang ở Úc. Vợ email sang, hỏi: Chụp ngoài đường, ok hay ko ok? Chồng bảo ok ok ok. Thích gì thì làm. Chắc chồng không ngờ là lần chụp ảnh lại là một kỉ niệm sâu sắc đến thế.
Ngày chụp ảnh là ngày 2/9. Chồng gặp mọi người, cười cười nhìn (có hiểu gì đâu, khổ thế). Sáng dựng dậy lốc thốc lên cầu Long biên. Đoàn chụp gồm bác P và bạn bác, Quỳnh già oshin (:P) và bạn Đức. Buổi sáng chụp vài pô lãng mạn kiểu cổ điển. Ko có gì đáng bàn lắm ngoài những vụ sau:
• Bác Piero mượn được xe máy BB nổi tiếng cho chồng tớ đi. Nhưng chồng tớ Úc hóa chỉ biết ôtô. Kết quả là có mấy vụ lừa đảo này đây (nhìn kĩ thì xe ko nhíc đi nhá. Có chân chống :P)
• Chưa bao giờ bị bắt hôn nhiều như thế. Hơi tí lai hôn, hôn và hôn. Ặc ặc.
Trưa nóng đi ăn phở. Bác Bobby (chồng tớ) đánh liền hai bát như thường lệ. Buổi chiều cả lũ ra nhà thờ chụp phần Streetlife. Sự thể là chả có kịch bản gì cả. Anh P. bảo cứ đi cứ chụp thôi. ừ thì đi. Tớ đau chân đi dép lê, cực kì là Việt Nam nhá. ;)
Có lẽ cái hồn của bộ ảnh là ở tấm đứng ở Hàm Cá Mập và hôn. Công nhận mình hiểu ý anh P. “mơ ước” chụp hôn hít chỗ ngã tư-ngã năm ý nên ok làm liều. Thấy cũng hay hay ai dè trời ơi, hôn xong nhìn ra thì thấy cả Hà Nội kéo ra xem mất. (Xấu hổ 50s) rồi đi vào khu phố cổ chụp tiếp.
Sau khi hỗn hít giữa đường giữa chợ thấy rất phấn chấn. Chồng cũng có hứng. Dĩ nhiên nhiều người nói ra nói vào rất Vn, nhưng trình độ phớt lờ của cô dâu ở mức cao (bệnh nghề nghiệp), còn chú dể chả hiểu tiếng Việt nên cứ thế đi thoai. Với lại lúc đó chả thấy gì, chỉ biết là có chồng đứng bên cạnh. Hôi rình vì mồ hôi mà vẫn yêu :D :D.
Vui lắm ý. Cảm giác như mọi người đang làm điều gì đó đặc biệt. Chả thế mà sau bộ ảnh, nhà tớ có thêm hai người bạn là bác Piero và bạn Đức. Chồng bảo hai tên này sao không cặp bồ cho rồi. Tớ để hai bạn tự giải quyết, nhá! ;)
Nhưng nói chung có bộ ảnh đẹp phụ thuộc nhiều yếu tố. Quan trong nhất là sự đồng điệu với makeup artist, thợ ảnh và stylist. Và nên tin tưởng ở họ nữa. Ví như Đức tớ biết Đức hiểu gu của tớ. Còn anh Piero thì chụp rất nghiêm túc. Đặc biệt là bộ đôi này cực kì nghiêm túc và cẩn thận, chu đáo nữa. Dĩ nhiên là còn vì vợ chồng tớ cool nữa (đùa tí).
Xong. Trọn bộ ảnh cưới mọi người qua flickr của bác Piero ở đây.
30.9.09
Hạnh phúc (đôi khi chỉ là) 1 chiếc hộp đựng đầy bánh quy
Công thức – Bánh quy sô cô la trắng và hạt dẻ cười
Bài hát của ngày ~ love letter (lisa mitchell – tình yêu âm nhạc mới của WP) .
Hôm nay bỗng nhớ Mai Phương kinh dị. Nhớ sự bao dung của một người chị, một người bạn, sự nhẹ nhàng, tình yêu cuộc sống mơ màng và bang quơ, cái mà nhiều khi cảm giác mình đang đánh mất đi. Dần dần mất đi.
Một cánh cửa đóng lại, hi vọng một con đường mới sẽ lại mở ra. Có những thứ mình từ bỏ để theo đuổi những thứ mình thực sự mong muốn, để được thật là mình hơn.
~~So I need a flight home
There's no day to argue
no I need my pillow~~
There's no day to argue
no I need my pillow~~
Cái kiểu “hạnh phúc (đôi khi chỉ là) 1 hộp đựng đầy bánh quy này”, MP hiểu nhỉ? Yêu MP thế. Bánh quy này có sô cô la trắng, hạt dẻ cười màu xanh. Ngậy ngậy, giòn giòn, ngòn ngọt. Yêu lắm ý. Đúng cái kiểu ngọt ngọt mà MP thích thì phải.
Công thức – Bánh quy sô cô la trắng và hạt dẻ cười
Lại một công thức ma` WP thích. Bánh quy này ăn bùi chứ không quá giòn (bánh giòn sẽ giới thiệu dịp khác). Ăn bùi bùi. Vị của sô cô la trắng và hạt dẻ cười rất hợp nhau. Mọi người thử chắc sẽ thích.
Nguyên liệu:
200g bơ lạt, ở nhiệt độ phòng (để bơ ra ngoài cho hơi mềm)
¼ cup đường cát
1 tí xíu muối tinh
¼ cup sữa đặc có đường
2 cup bột mì thường
1 thìa cà phê bột nở (baking powder)
1 cup sô cô la trắng băm nhỏ nhỏ (hoặc dùng nestle choc bits)
1 cup hạt dẻ cười, băm nho nhỏ (loại lạt, ko rang muối)
Cách làm
Để lò lên 190C (Nếu muốn bánh mềm mềm thì để 170C và nướng lâu hơn. Muốn bánh giòn thì để 190C).
Đánh kem đường và bơ (dùng máy đánh trứng). Cho tiếp sữa đặc có đường vào rồi đánh tiếp đến khi thật creamy.
Rây bột vào hỗn hợp bơ và đường. Trộn đều với hạt dẻ cười, sô cô la trắng và chút muối tinh.
Chuẩn bị khay nướng bánh. Trải giấy chống dính (baking paper) lên trên. Viên bánh lại thành hình (cứ một thìa canh một viên). Đặt lên khaym dùng tay ấn bẹt bẹt một chút.
Nướng khoảng 15’ ở 190C đến khi bánh chín vàng (nếu ở nhiệt độ 170C thì nướng lâu hơn). Bỏ ra rack (có thong khí) để nguội.
Bánh để trong hộp kín giữ được khoảng 1 tuần.
5.9.09
Cái sự chụp ảnh tắm
Bài viết chỉ có tính chất tham khảo và hóng (học bạn Đức).
Sáng nay ngủ dậy lúc 11h trưa, thật kinh dị. Mắt nhắm mắt mở lên gmail gửi bài cho pà cô rồi chui vào mấy trang đọc tin. Cuối tuần chả có tin gì hay, nhưng vào trang vnexpress thì bị choáng bởi series ảnh trong bồn tắm của một em tên là Duyên Anh Idol gì đó. Pà con thích thì xem ở đây, tớ ko post lại ảnh thô thiển hóa blog của tớ. Nhá.
Thật sự là nhìn thấy ghê, hết muốn ăn sáng luôn. Gửi link cho bác Piero, bác bảo, èo ghê. Không hiểu cái sự thẩm mĩ của mấy anh chụp ảnh thế nào mà cho ra lò sản phẩm như thế nhỉ?
Là một người yêu nghệ thuật nói chung, tớ thấy chụp nude, vẽ nude, hay bồn tắm gì gì nữa là cảm hứng của người nghệ sĩ. Nhưng cần làm sao cho nó đẹp, có hồn và kín, tế nhị chứ không thì trơ lắm cơ. Nhìn cái tranh của Edgar có đẹp và tế nhị không?
Một bức khác, tắm trong bồn hoa hồng - ảnh link. Setup đẹp. Thích nhất là màu son của cô gái cũng đúng màu của cánh hoa hồng.
Hay bức ảnh này, có cái tối tăm u ám.
Nghệ thuật ngẫm lại cũng có lắm loại nhỉ?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








